hoàng hậu xinh đẹp ác độc
Cùng đọc truyện Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc của tác giả Vũ Cách Nguyệt tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Editor + Converter: ngocquynh520. Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^. Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc. Vũ Cách Nguyệt; Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Ngược; Full; 21/08/2022 12:25
Bài viết 8 Hoàng Hậu Xinh Đẹp Nhưng ĐỘC ÁC Nhất Lịch Sử Nhân Loại Làm Lu Mờ Cả Những Vị Vua Tàn Bạo Nhất được 9254 lượt xem và hơn 225 lượt yêu thích và chia sẻ. Đừng bỏ qua bài viết về này bạn nhé.
Đổng Khiết. Đổng Khiết vào vai Phú Sát Lang Hoa trong Hậu cung Như Ý truyện. Đổng Khiết cũng"sắm" cho mình vai Phú Sát Lang Hoa và cũng là Phú Sát hoàng hậu trong Hậu cung Như Ý truyện. Nhân vật của cô là một người nội tâm hiểm ác nhưng cố tình che giấu bằng vẻ bề
Nữ hoàng xinh đẹp đầy quỷ kế, lấy mạng vua như bỡn Hoàng hậu tàn độc nhất La Mã Bà được lưu danh sử sách đến ngày nay với tên gọi "ác phụ độc dược thành La Mã". _____ Lịch sử Pháp ghi nhận hoàng hậu cuối cùng nổi tiếng ăn chơi phóng túng bậc nhất.
Online Bekanntschaft Will Sich Nicht Treffen. Nếu như không cách nào giải thích vì sao một nữ nhân đối xử tốt với ngươi lại không mưu cầu gì, như vậy có phải nàng yêu ngươi không?Triêu Mặc chần chờ nhìn Quang nhi cẩn thận tỉ mỉ rửa chân cho hắn, thật ra thì cũng không phải không thể yêu nàng, nàng cơ khổ không chỗ nương tựa, đoán chừng cũng chưa từng thấy nam nhân có dáng dấp thế này, một buổi sáng tỉnh dậy, đối mặt trượng phu tôn quý xinh đẹp tuyệt trần, tiểu sinh mệnh hèn mọn như thế có thể nào không động lòng, không quấn chặt, cũng chỉ muốn hắn thương tiếc hơn chút, chú ý hơn chút. Nhớ tới tối qua mình chỉ lo tham vui, bỏ lại nàng đã vào nhà ba tháng, trong lòng mơ hồ áy náy, liền chậm rãi kéo tay của nàng.“Quang nhi...”“Điện hạ, đừng quên người đáp ứng nô tì sẽ đi học.”“Ừ.” Trong lòng có thẹn, liền đáp ứng sảng từ khi Quang nhi vào cửa, mặc dù thân thể không sạch sẽ, nhưng nhân phẩm quả thật không xấu, thậm chí đáng giá kính trọng, nàng chịu mệt nhọc, cả mùa đông đều ấm giường cho hắn, mỗi ngày rửa chân xoa bóp cho hắn, thậm chí còn tha thứ đại độ đối đãi nha đầu xinh đẹp trong phủ, cách mỗi hai ba tháng liền phát ít đồ trang sức vải vóc cho họ, ngay cả cái nhìn của ma ma đối với nàng cũng kịch liệt thay mỉ với những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thế này, cũng chỉ có Quang nhi mới nghĩ chu đáo như thế, hiện tại thì tốt rồi, trong phủ có một nữ nhân thế này quản gia cũng không tồi, chỉ cần nàng vĩnh viễn đại độ khéo hiểu lòng người, Triêu Mặc tự nói với mình coi như có ngày tay cầm long quyền cũng sẽ không giết nàng, thậm chí sẽ phong nàng thành Bảo Lâm hoặc Tiệp Dư, đây đã là tấm lòng lớn nhất của một đế vương hắn không hề ngờ rằng có một ngày mình sẽ điên cuồng vì sự độ lượng của nàng...Quang nhi thuở nhỏ bần hàn, nhưng phụ thân là lão sư dạy học, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, lại cũng hơi thông cầm kỳ thư này làm cho Triêu Mặc cảm thấy cuộc sống lại thêm thú vị. Nguyên bổn chỉ muốn ứng phó nàng, giả bộ đi học, ai ngờ nàng thật đáng yêu, cũng cầm một quyển sách, ngồi ở bên cạnh hắn, gặp phải chữ liền không hiểu hỏi hắn, câu không hiểu cũng hỏi hắn, một bài văn bình thường, nàng lại không hiểu đến hai phần ba, sau đó tựu như tiểu đồng học giỏi, quấn lấy hắn bảo giảng giải, lúc hăng hái cao cũng sẽ phát biểu chút ý kiến của mình, những ý kiến này lại khiến hắn thích thú vô bài văn vốn đã xem nát, mỗi lần thảo luận cùng với nàng, đều sẽ có thu hoạch mới, việc này hoặc nhiều hoặc ít áp chế táo bạo và tự phụ trong thời kỳ niên thiếu của nam nhân, khiến lòng của hắn trầm ổn kín kẽ hơn chí đã phát triển đến mỗi ngày không nắm tay của nàng vào thư phòng lại cảm thấy thiếu thiếu gì nhi chơi cờ vây không tốt, cờ ngũ quân lại rất là tuyệt diệu, đây là trò chơi từ bé hắn đã chơi chán, hiện tại kỳ địch thủ, lại bị nâng lên đấu chí, mỗi khi chơi đều giết hết sức thảm thiết, hai bên tổn hại, hai người chắp tay nhau, đa tạ, đa là không biết sao, gần đây nữ nhân luôn luôn thuận theo ý mình này lại cố chấp kiên trì một chuyện, thay đổi thói quen ăn uống của hắn. Ăn nhiều cần thái, hắn cũng không ngại, chỉ là tại sao còn muốn cho hắn uống sữa dê, tuy nói sữa dê kia đã được nàng chưng lại bỏ thêm mật ong, nhưng mùi vị thật sự không lại lý lẽ hùng hồn, còn lấy ra một quyển sách thuốc dính bụi bậm ở trong góc sữa dê ngọt ấm không độc, nhuận tim phổi, bổ phổi thông thận, lại có thể kiện xương cốt. Lời thề son sắt nói phụ thân đại nhân của nàng chính là dựa vào cái này mà nuôi tất cả đệ tử cao lớn mạnh sống với nàng thật vui vẻ, không đành lòng khiến nàng thất vọng, Triêu Mặc liền làm theo, ước chừng là phương pháp này thật có hiệu quả, thân thể hắn đã nhanh chóng cao lớn hơn, nửa năm trôi qua Triêu Mặc đã cao hơn Thần Quang nửa cái đầu, người cũng cứng cáp không ít, mỗi khi hoan ái, Diệu Đảm đều thẹn thùng vuốt toàn thân hắn, nói hắn biến thành một nam nhân thời gian này Diệu Đảm lại náo loạn giận dỗi một lần, nguyên nhân là như vậy, ngày đó hắn cùng với Thần Quang tranh luận về đạo trị quốc của một vị cổ nhân, Quang nhi kiên trì làm dân giàu nước mạnh, hắn cũng đồng ý, nhưng càng kiên trì mở rộng quốc thổ. Quang nhi uyển chuyển biểu đạt coi như hắn thành công cũng không phải là chuyện đáng cao hứng, bởi vì việc này dùng xương trắng chồng chất để đổi lấy, nam nhân có lúc không nên chỉ đánh đánh giết giết, dân giàu nước mạnh mới là căn minh như hắn, tự nhiên biết lời Quang nhi nói không phải không có ý, nhưng miệng lưỡi lại không muốn bại bởi một nữ nhân, liền xảo trá lý luận cùng với nàng, lúc tranh luận kịch liệt nhất thời nổi hứng, lại ấm đầu cúi người tiến lên ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn lảm nhảm của nàng, nhất thời mùi hương thoang thoảng vào phổi, không thể tưởng tượng nổi, tư vị trong đó chỉ có chính hắn sáng tỏ, thành thân đến nay, đây là hành động thân mật nhất hắn làm với Quang nhi, Quang nhi sửng sốt, ước chừng là xấu hổ nhưng lại không dám cự tuyệt, chờ hắn phát hiện có cái gì không đúng thì Diệu Đảm đã đứng ở bên ngoài đình, mắt đỏ, nghiêng đầu liền đi, lại đánh vỡ bình dấm chua nhân luôn bắt người ta dụ dỗ thật là không thú vị, sao nàng lại không học được độ lượng động lòng người như Quang nhi. Triêu Mặc muốn giết tính xấu của nàng, liền không để ý tới nàng, khi đó hắn không muốn thừa nhận, sâu trong nội tâm càng tham luyến môi thơm ngon của Quang nhi, không muốn rời muốn lôi kéo nàng làm chuyện càng quá phận, chỉ là Quang nhi rất giảo hoạt trượt ra, đáng tiếc đã sớm không phải đối thủ của hắn - người đã cao lớn rất nhiều, hắn nhất thời cũng không cố kỵ thân thể nàng có sạch sẽ hay không, trong đầu chỉ có một thanh âm đang gọi ồn dào, muốn thử cảm giác thân thể của nàng, tựa như đối với Diệu Đảm...Hắn không phải người trầm mê tửu sắc, trừ Diệu Đảm cũng không còn hứng thú đụng nữ nhân khác, chỉ là giờ khắc này hắn có chút xung nhi khe khẽ đẩy hắn, cười nói, “Một ngày vợ chồng trăm ngày cũng vậy, điện hạ là một người trọng tình trọng nghĩa, chớ để bởi vì nhỏ mất lớn, nô tì là người hèn mọn, không dám mê hoặc điện hạ, từ đó bỏ lỡ Quận chúa.”Bị nàng nói trúng, Triêu Mặc rốt cuộc là người tự chủ cực mạnh, Quang nhi tốt với hắn như vậy, hắn không thể uất ức nàng, khiến nàng - thân thế không tốt lại rơi vào danh tiếng xấu tranh thủ tình cảm với Quận chúa, liền chậm rãi buông tay ra, bởi vì nàng mà đứng hội săn thú mỗi năm một lần của hoàng tộc từ từ mở ra, người người đều lấy La Trường Khanh - thần xạ thủ đệ nhất thiên hạ mà vẻ bắn cung của La Trường Khanh xác thực danh bất hư truyền, Thần Quang đã biết, điểm này cũng không phủ cách xa năm trượng, xa đến nàng cơ hồ không nhìn rõ dung nhan của thiếu niên, chỉ nhớ mang máng cặp mắt đẹp trong trẻo lạnh lùng kia, cả vùng đất hoàn toàn an tĩnh, chỉ có tên xẹt cực nhanh, tim khẽ đau nhói, thậm chí chưa cảm thụ quá nhiều, thân thể mỏng manh của nàng đã bị xuyên thấu, cái chết rất an hội liên tiếp cử hành ba ngày, trước một ngày Diệu Đảm đã chạy tới Mặc vương phủ, ở chung với Triêu Mặc, náo loạn một hồi, nhưng trong lòng vẫn không bỏ được thiếu niên như ngọc, khi cười khóe miệng thiếu niên hơi vểnh, lông mi thật dài, hình dáng đơn giản kiên nghị, không khỏi khiến nàng nhớ mong ngày đêm, rốt cuộc xệ mặt xuống tới cửa nói xin sai liền sửa còn là một cô gái tốt, Triêu Mặc ôm nàng nói, “Lần sau còn ghen hay không?”“Ghen, cả đời đều ghen. Ta thà tặng cho chàng hai nha đầu xinh đẹp thông phòng, cũng không muốn chàng đụng Thính Tuyết!”“Tại sao?”“Ta chán ghét chàng cười với nó như thế.”“Cười kiểu gì, cười lên không phải đều giống nhau sao, tiểu nữ nhân!”Tiểu biệt thắng tân hôn, hai người trẻ tuổi chàng chàng thiếp thiếp, ma sát ra lửa mạnh, liền nằm xuống giường êm, Diệu Đảm cười khanh khách, kêu Quang thân phận thấp kém, tự nhiên không có tư cách tham gia đại hội săn thú, nhưng sửa sang lại bọc hành lý thay trượng phu vẫn cần thiết. Bưng sữa dê nàng vừa nấu vào, vừa muốn nhắc nhở hắn uống đúng lúc, không cẩn thận thấy một màn trên giường, may là đã có chuẩn bị tâm tư, ban ngày nhìn thấy hình ảnh như vậy vẫn đỏ mặt, vội vàng để sữa dê xuống, nói xin lỗi chạy Mặc ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy không có thú vị 11như vừa rồi, nói không ra quái dị, nhìn qua phương hướng Quang nhi biến mất, nàng có mất hứng hay không, không, nàng không dám! Như vậy chính là cao hứng? Nghĩ tới đây, hắn lại cảm thấy hơi tức Đảm cũng tức giận ngồi dậy, kéo cánh tay hắn, “Triêu Mặc, đi, chơi với ta, chúng ta vừa vặn cùng đi đại hội săn thú, ở chỗ này luôn thấy nàng, khuôn mặt tươi cười, giả tình giả vờ đấy!”“Nói nhăng gì đó.” Triêu Mặc nhăn nhăn không để lại dấu vệt, đứng dậy mặc quần Đảm nện xuống bả vai hắn, chu cái miệng nhỏ nhắn cũng mặc quần áo theo.
Editor + Converter ngocquynh520 Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^ Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật nhất. Nếu bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở lại. Và... nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^ Giới thiệu Thân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung tốt. Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn. La Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh thế. Ba năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt nàng. Cho đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu nhất. Nhưng có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . . Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết gia. Gả cho Triêu Mặc - Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng nhất. Nàng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại độ. Khổ học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa minh. Chọn lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của hắn. Ngồi ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu mến. Trợ giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến nhất. Vì cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường Khanh. Dễ dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh phi. Nàng mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh con. Chẳng qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn? Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái tử. Lệ lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng Quang nhi. . . . . . Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì nàng. Hắn học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người. . . . . . . Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh sống lại, nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu. . . . . . .Nguồn Truyện Full - DĐ Lê Quý Đôn
Hoa sen tỏa hương, Triêu Mặc mới nạp một vị trắc phi, tên là Phi Vân. Phi Vân chính là Diệu Đảm, Diệu Đảm cũng là Phi Trường Khanh lại giúp nàng một lần, Thần Quang không khỏi lâm vào mê mang, lòng của nàng vẫn cứng, chỉ là tại sao có một khoảnh khắc tựa hồ thấy được Tử Khiên ca ca...Lắc đầu một cái, La Trường Khanh đối với nàng tốt như vậy, đơn giản là vì đền bù thiệt thòi đối với Thần Quang và Tiết Thần Quang bị hắn giết nên Thần Quang cũng muốn giết ngươi, Tử Khiên ca ca, thật xin này, còn sống chỉ là vì báo thù, nếu không nàng không cho là mình còn có lý do gì đáng chống đỡ đến bây giờ. Cuộc đời tàn nhẫn đã sớm bóp chết Thần Quang tự do chánh nghĩa thuần khiết, Thính Tuyết còn sống cho tới bây giờ cũng không có một khắc tự chủ quyết định vận mạng, từ khi có tri giác mới, nàng chính là đầy tớ, không ngừng bị nô dịch, ăn thức ăn bốc mùi, mặc y phục bẩn thúi, đợi đến thân thể trưởng thành lại bị tắm sạch sẽ làm đồ chơi bán ra, ba ngày tối tăm kia, sống giống như súc vật, không hề có tôn nghiêm, may là tất cả vũ nhục, nàng đều gắng gượng qua, như vậy còn có cái gì có thể ngăn cản điều nàng muốn theo Khiên ca ca, cùng ta chết đi!Nàng nghĩ tất cả phương pháp lung lạc lòng người, so với mặc Diệu Đảm ghen thích khóc khóc, luôn khi dễ nữ nhân xinh đẹp bên cạnh Triêu Mặc, Thần Quang lấy được tôn kính của mỗi người làm Đông cung, nàng đã sớm là chủ mẫu có thực vô danh. Triêu Mặc cam chịu tất cả, ngay cả tổn thương nàng hơn, cũng chưa từng chân chính tước đoạt những thứ nàng cố gắng đoạt lấy. Chỉ là không bao giờ đụng nàng nữa, cũng ăn đủ cần lực La gia lại bắt đầu từ từ tăng trưởng, không biết Hiền phi dùng phương pháp gì, lại khiến thân thể Đế Quân từ từ chuyển biến tốt, cả ngày lẫn đêm ở bên cạnh Đế Quân thương tâm rơi lệ, tự thuật con trai của nàng chết thảm như thế nào, hôm nay nhi tử không có, nàng cũng không phải là hoàng hậu, về sau làm sao sống, Triêu Mặc đứa bé kia vẫn luôn không thích Quân sủng ái nàng không giảm, chỉ là một như thường lệ kiên định ý nghĩ không lập hoàng hậu. Hiền phi biết, trong lòng của hắn chỉ có Đoan Tĩnh, chỉ có nữ nhân hạ tiện đó! Cái gì nhất quốc chi mẫu, rõ ràng chính là tiện phụ hồng hạnh vượt tường, câu dẫn nam nhân, người khác không biết, nàng còn không rõ ràng là tiện phụ này quá kiêu ngạo, cho là chuyện xấu của mình không ai phát giác, cho đến khi nàng sinh ra nữ nhi dã chủng cho người nam nhân kia, Đế Quân rốt cuộc giận dữ. Trận tru diệt kia, nếu như không có Đế Quân ở sau lưng ủng hộ, làm sao có thể tiến hành hoàn mỹ như thế, Triêu Dực tự tay giết Tiết Nhân Cẩn, mặt rồng của Đế Quân cực kỳ vui mừng!Có một lần La Trường Khanh thẳng thắn nói với Triêu Mặc, bây giờ ngươi đã được như nguyện phu thê tình thâm với giai nhân, trong này có bao nhiêu là nhẫn nhịn của ta, ngươi tự rất rõ ràng, như vậy hãy để cho tất cả trở lại nguyên điểm, ta không đụng ngươi, ngươi trả Thính Tuyết cho Mặc hừ lạnh một tiếng, cười mà không Tại sao phải trả, chẳng lẽ cho ta xem các ngươi phu thê tình thâm!Triêu Mặc uống rất say, trong trạng thái hỏng bét chạy vào phòng của Thần Quang, dọa nàng giật cũng không phải là lần đầu tiên, tự nhiên biết nam nhân thần trí mơ hồ này sẽ không bận tâm nàng bao nhiêu, chỉ biết làm nàng bị thương, cho dù nói lời hay khuyên can, dụ dỗ thế nào đều không nghe, hung ác nắm nàng đang muốn chạy trốn, đặt nửa người nàng lên bàn, Thần Quang bị đau khóc Đảm ở trong vườn hoa lệ nhất Đông cung, tâm thần bất an, cho đến người làm nói cho nàng biết, thái tử điện hạ ở tây viên của Tuyết nương nương, nàng như ở trong mộng mới tỉnh, vừa giận vừa hận ngã ngồi ở trên giường lần nữa, hung hăng ném vụn vòng ngọc Triêu Mặc mới tặng nàng ngày hôm qua!Tia nắng ban mai chưa sáng, Triêu Mặc đã tự mặc quần áo tử tế nhếch nhác chạy Quang không nhúc nhích nằm trên bàn, sau lại mơ mơ hồ hồ bị người ôm lấy, đặt ở trong chăn, đại phu đã tới ba chuyến, băng bó vết thương lại kê đơn thuốc, cả ma ma cũng tới chăm sóc lành, nàng có vẻ trầm tĩnh hơn bình thường, Thanh Liễu yên lặng chăm sóc nàng, có lúc rất hi vọng nàng có thể khóc một lần, vậy có lẽ sẽ còn dễ chịu hơn chút, chỉ là nàng tựa hồ chưa bao giờ chạp tuyết bay, nàng và Diệu Đảm đồng thời mang Đảm vẫn lấy nước mắt rửa mặt, càng thêm ra lệnh phàm là chỗ nàng đi ngang qua không cho phép Thần Quang xuất hiện. Tựa hồ ỷ vào mang thai, tất cả mọi người không dám chọc nàng không vui, nàng không vui, đứa nhỏ trong bụng liền không dễ qua, nếu đứa trẻ có chuyện 1ai cũng đừng nghĩ tốt hơn!Người làm Đông cung nhất thời đều cảm thấy bất an, oán hận không dứt, đều là mang thai, vì sao Thính Tuyết nương nương không hề bực tức, chưa từng nghe nói trong tây viên có chuyện ngược đãi người làm truyền Mặc tâm phiền ý loạn, số lần đi thăm Diệu Đảm càng ngày càng ít, chưa từng cảm thấy chán ghét Diệu Đảm như vậy! Ngày trước hắn quả thật thích nàng, mà nàng cũng rất yêu hắn, khắp nơi giúp hắn, cho nên hắn quyết định kính trọng nàng cả đời, chỉ là thành thân mới phát hiện tất cả tốt đẹp cũng chịu không được thời gian tẩy rửa, Diệu Đảm trừ khóc chính là gây, đều nhìn chằm chằm từng nha đầu vô tội xinh đẹp trải qua bên cạnh hắn, thậm chí tự mình đổi một người tướng mạo tục tằng, mỗi ngày nhìn mắt đều không thoải nói tiểu thiếp khác, Đào Diệp đã bị nàng đánh một lần, khóc thiếu chút nữa tắt thở, Quang nhi cũng may, thông minh hơn Diệu Đảm rất nhiều, làm cho không người nào có thể bắt lỗi. Vì vậy Diệu Đảm càng thêm tức giận, rồi lại khổ nổi tìm không ra tật xấu, chỉ có thể cả ngày quấn hắn khóc lóc kể lể Quang nhi chỗ này không tốt chỗ đó không tốt, lại phát triển đến mức không cho hắn đến gần Quang hắn cũng đang chiến tranh lạnh với Quang nhi, tính toán không để ý tới, điều này cũng làm cho Diệu Đảm ỷ sủng mà kiêu, cho là hắn cho mình muốn gì được đó, càng vô lễ!Ngày đó, hắn phát giác La Trường Khanh có tình sâu với Quang nhi, mà mình lại vẫn chẳng hay biết gì, ghen ghét không ngừng, uống rất nhiều rượu, mượn rượu giả điên xông vào sân làm hắn ngày nhớ đêm mong, dọa sợ nàng, hèn hạ làm thương tổn nàng...Hiện tại nàng mang thai, ánh mắt nhìn hắn hơi có né tránh, Đào Diệp thận trọng tới tìm hắn một lần, nói mình và Quang nhi tỷ muội tình thâm, hi vọng tương lai nhận con của Quang nhi thành của mình để nuôi biết đây là ý tứ của Quang nhi, bởi vì nàng không có danh phận, đem con cho Đào Diệp làm con thừa tự, tối thiểu tương lai còn có thể được gọi là con của Diệp phi. Hắn không muốn nếu để cho nàng thất vọng, liền đồng đó xảy ra một chuyện khiến Triêu Mặc hoàn toàn thanh tỉnh, vô cùng xác định mình thật không cách nào yêu Diệu Đảm, lấy cớ nhiều hơn nữa hắn cũng yêu không nổi. Nữ nhân này tựa hồ càng ngày càng cố chấp, hoàn toàn xem Quang nhi trở thành kẻ thù, lại vì đoạt một bà mụ của Quang nhi mà bắt đầu khóc rống, cả con cũng khóc ra luôn, lần này nàng thật không khóc được nữa, tự biết gây đại họa!Những người làm cả ngày bị nàng khi dễ không dám thở mạnh cuối cùng thở nhẹ một hơi, thay vì để cho nàng ỷ vào mang thai gây náo loạn mọi người, chẳng bằng không sinh thì tốt lẽ là uất ức sau khi sinh non, có lẽ là phát giác Triêu Mặc hoàn toàn thất vọng đối với nàng, cả Diệu Đảm cũng phát giác mình càng ngày càng không giống mình, điên cuồng, cố chấp, ác độc... Ngày trước nàng rõ ràng là đơn thuần, chẳng lẽ ghen tỵ thật sẽ khiến người trở nên xấu, cũng có lẽ nàng từ nhỏ đã là tính tình này, chỉ là chưa bao giờ biết mất đi, vẫn được người che chở trong lòng bàn tay, tất cả mọi người yêu nàng, nàng không có cảm thấy nguy cơ cho nên mới đơn thuần, bây giờ lại bị Thính Tuyết phá hủy tất trơ mắt nhìn Thính Tuyết sinh ra một đứa con trai, tức giận nôn ra một ngụm máu. Có một ý niệm như rắn độc hờ hững trồi lên dụng bối cảnh của mình, nàng tìm đến một cái yếm, là của một đứa bé mới chết vì bệnh đậu mùa. Nàng muốn cho con trai của Thính Tuyết mặc cái yếm này vào...
Nữ hoàng Elisabeth của Áo đã chinh phục toàn bộ châu Âu và được người đời ca ngợi là “Hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới”. Elisabeth của Áo 24/12/1837 – 10/9/1898 là vợ của Hoàng đế Franz Joseph I, đồng thời là Nữ hoàng của Đế quốc Áo-Hung. Bà là người trị vì lâu nhất trong lịch sử nước Áo với 44 năm trên ngai vàng. Elisabeth được sinh ra trong một gia đình đại quý tộc xứ Bavaria. Cha bà là Công tước Maximilian Joseph xứ Bavaria và mẹ là Công chúa Bavaria 16 tuổi, Elisabeth kết hôn với anh họ là Thái tử Áo Franz Joseph. Đây là một điều hoàn toàn bất ngờ đối với cả hoàng gia Áo lẫn hoàng gia Bavaria và chính bản thân nữ công tước nhỏ tuổi, bởi Thái tử được hứa hôn với Helene, chị gái của Elisabeth, từ khi vừa chào này đã gây ra nhiều khó khăn cho cuộc sống hoàng tộc sau này của Elisabeth, bởi bà không được chuẩn bị chuẩn bị tâm lý để trở thành một nữ vương quyền thế cũng như một bà mẹ trẻ, người được nuôi dạy để trở thành Nữ hoàng tương lai là Helene chứ không phải là bà. Cá tính thẳng thắn, bình dân vốn có từ thời thơ ấu của bà, bị coi là đi ngược các chuẩn mực Hoàng người con của Nữ hoàng đều do Thái hậu Bayern Sophie nuôi dưỡng vì thái hậu cho rằng Elisabeth còn quá trẻ và thiếu kinh đẹp và sức quyến rũ của bà đã chinh phục toàn bộ châu Âu, được người đời ca ngợi là “hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới”.Với dáng người cao, vẻ đẹp u buồn cùng lối sống khổ hạnh, Elisabeth trở thành biểu tượng sắc đẹp và thời trang của châu Âu thời bấy giờ. Vẻ đẹp và sức quyến rũ của bà đã chinh phục toàn bộ châu Âu, được người đời ca ngợi là “Hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới”.Sau tuổi 32, bà không làm mẫu vẽ cho bất kỳ hoạ sỹ nào và cũng không cho phép ai chụp ảnh mình. Bởi thế, hình ảnh vẻ đẹp vĩnh hằng của Elisabeth không bao giờ thay 10/9/1898, Nữ hoàng Elisabeth bị một người Ý tên Luigi Lucheni giết hại. Ban đầu mục tiêu của Lucheni là Hoàng tử Phillippe, nhưng do y đến Geneva quá trễ, Phillippe đã rời đi nên đành chọn đại mục tiêu là Elisabeth. Lucheni lẻn vào khách sạn mà Nữ hoàng này ở, bất ngờ lao tới đâm mũi dao vào tim của 15/9/1898 thi thể của bà được đưa về Áo và an táng trong Hầm mộ Hoàng gia. Khi bị bắt, Lucheni yêu cầu dẫn độ về Ý để được xử tại đó nhưng bị chính phủ Áo từ chối. Sau đó, y treo cổ tự tử trong vở nhạc kịch nổi tiếng cùng tên Elisabeth, tên tuổi của bà còn gắn liền với biệt danh “Cô dâu của thần chết”. Nữ diễn viên nổi tiếng người Áo Romy Schneider đã nổi danh nhờ vai diễn Nữ hoàng Elisabeth trong Sissi trilogy Sissi là tên thân mật của Nữ hoàng.Tiểu Thiện, sưu tầm
Editor + Converter ngocquynh520Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^Giới thiệuThân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . .Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết cho Triêu Mặc - Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn?Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng Quang nhi. . . . . . Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người.. . . . . .Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh sống lại, nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu.. . . . . .
hoàng hậu xinh đẹp ác độc